Thiên Thần Bản Mệnh

Có thể nói suốt từ bao năm qua: hiểu biết của tôi về Thiên Thần Bản Mệnh đã chẳng đến đâu còn bị sai lạc nữa!

Sai lạc do ấn tượng… Thuở bé tôi sống nơi làng quê, sáng sáng cuốc bộ vô trong chợ để đi học ở trường tiểu học (làng Hương Mỹ, chợ Hương Mỹ, tỉnh Bến Tre). Có một hôm tôi thấy “nhóc” nọ trạc tuổi mình, ăn cắp bịch kẹo đậu phọng của bà bán quán bên đường (bịch kẹo có 12 miếng. Mỗi miếng chỉ to bằng vòng khoanh của 2 ngón tay vì miếng kẹo làm với cái bánh tráng nhỏ chừng ấy, được đổ lên lớp đậu phọng có cả mè rang sẵn và ngào chung với đường mía thắng tới. Ăn vừa dòn vừa ngọt vừa thơm… con nít thích lắm!).

Nó bị bà nhìn thấy! Bà lấy bịch kẹo lại nhưng chẳng tha! Bàn tay to lớn của bà vả tới tấp lên hai bàn tay bé nhỏ của nó, trong khi miệng thì oang oang dọa dẫm (dọa chung đám học trò con nít dăm bảy đứa kể cả tôi thập thò đứng quanh đấy nhìn với đôi mắt khiếp đảm) rằng bà có ông Thần Hộ Mạng linh thiêng lắm phò hộ cho. Đứa nào còn bén mảng đến quán bà rình rập để ăn cắp nữa, ông Thần Hộ Mạng của bà sẽ làm cho phải đứng chôn chân luôn như trời trồng tại đấy, chẳng đi chẳng nói chẳng ăn uống chi được hết… Lúc bà buông tha cho nó thì thấy hai bàn tay hằn những lằn đỏ như sắp rướm máu mà nó gan lì không khóc. Hỏi có sợ? Nó nói sợ lắm rồi! Bà có “ông Thần Hộ Mạng” tức có “Người khuất mặt khuất mày” linh thiêng phò hộ nên cũng sẽ giống như trường hợp bà vợ của ông nhân tình má nó. Vì ba nó chết, nhà nó nghèo, má nó bồ với ông để được ông giúp đỡ. Vợ ông đến đánh ghen, nói cho má nó biết là bà có “Người khuất mặt khuất mày” linh thiêng phò hộ. Ai hại bà hoặc chơi xấu bà thì “Người khuất mặt khuất mày” tức ” ông Thần Hộ Mạng” của bà se làm cho: nếu không bị chết cũng sẽ chẳng ngóc đầu lên được! Kết quả đúng vậy. Chồng của bà bị chết, còn má nó cứ đau bệnh rề rề và nhà nó ngày thêm nghèo tàn nghèo mạt… “Nhóc” nầy tôi chỉ gặp có một lần đó, chưa biết tên cũng chẳng gặp lại bao giờ vì hình như nó không có đi học. Nhưng, cũng kể từ đấy mỗi lần đi ngang quán bà, tôi cắm cổ đi thật nhanh kẻo sợ ông Thần Hộ Mạng của bà nghi là có ý dòm ngó ăn cắp để bắt đứng như trời trồng, hoặc làm cho bị chết…

Ở làng Hương Mỹ tỉnh Bến Tre quê ngoại tôi (nơi đây tôi được ngoại nuôi lớn khôn vì ba má tôi đi tập kết) thuở ấy đâu ai có đạo và cũng chẳng có nhà thờ (đến bây giờ cũng vẫn đâu đã có nhà thờ). Sau nầy tôi lấy chồng có đạo và nhờ vô đạo mới biết mỗi người đều có một Thiên Thần Bản Mệnh, chớ đâu phải kẻ có người không. Gọi “Thiên Thần Bản Mệnh” là cách gọi của người theo đạo Chúa, còn người bên lương thì gọi là “ông Thần Hộ Mạng” hoặc “Người khuất mặt khuất mày”.

… Tuy nhiên do ấn tượng của buổi thiếu thời nên tôi chỉ có sợ Thiên Thần Bản Mệnh thôi, chớ chẳng biết thương biết kính Ngài! Tôi cũng chẳng hề cầu xin chi với Ngài vì cho rằng Ngài chỉ có phò điều ác, mà tôi thì đâu bao giờ dám làm hại chi ai để phải kêu xin Ngài hiếp đáp họ, chúc dữ cho họ (đồng ý tôi đã được hiểu bà bán quán chỉ dọa thôi; ông nhân tình của má nó tới số chết thì phải chết; chuyện má nó đau bệnh vì có thể do buồn phiền nhục nhã, sức khỏe đã không có mà vốn liếng cũng không thì đâu thể làm ăn để vươn lên… Nhưng, cái ấn tượng của tuổi thơ tàn hại lắm!!!)

Mùa Hè năm ngoái (2005) tôi có “Forward” một điện thư để vấn ý vị linh mục dạy xem các việc được gợi ý trong đấy có nên làm? Ngài cho ý kiến: các việc ấy đều tốt đẹp, hữu ích, rất nên làm. Ngài cũng cho biết: Thiên Thần Bản Mệnh sẽ ghi chép tỉ mỉ lắm đấy để lúc ra tòa phán xét tôi sẽ được Chúa thưởng công… Khổ! Tôi lại thêm tiếp tục sợ Thiên Thần Bản Mệnh ắt cũng có ghi chép tỉ mỉ luôn các sai lỗi của mình, để trước tòa phán xét mình sẽ bị Chúa luận phạt… Thành ra với tôi, Thiên Thần Bản Mệnh trước sau vẫn chỉ có là… mối sợ và sợ triền miên! Dù rằng nỗi sợ sau nầy được mang ý nghĩa tích cực hơn: giúp tôi biết lo tránh làm các điều sai việc lỗi để đỡ bị Thiên Thần Bản Mệnh ghi chép…

Cũng trong mùa Hè năm ngoái (cụ thể là ngày 10 tháng 8/2005) tôi được một vị linh mục gửi cho cuốn “Nhật Ký Lòng Thương Xót Chúa” của Thánh Nữ Maria Faustina Kowalska. Ôi! Cuốn sách in thật đẹp mà lại thật dày: 666 trang! Kinh “Sùng Kính Lòng Thương Xót Chúa” tôi vẫn đọc hàng ngày nên quý cuốn Nhật Ký nầy lắm và cất giữ luôn ở trong tiệm. Mỗi thứ Sáu lúc 3 giờ chiều, hoặc bất cứ lúc nào đang trong tiệm làm mà được giục lòng chạy đến nhà thờ thì tôi hay có cầm theo cùng với cuốn Kinh Thánh. Trong thinh lặng nguyện cầu, tôi mở một đoạn Kinh Thánh ra đọc để lắng nghe lời Chúa thì cũng mở một đoạn Nhật Ký của Thánh Nữ Faustina để ngẫm suy, học hỏi (chớ chưa có giờ đọc cả cuốn sách quá dày). Có hôm tôi mở ra gặp đoạn 490, trang 190: Thánh Nữ ghi chép sự việc như thế nầy:

“Sáng hôm sau tôi nhìn thấy Thiên Thần Bản Mệnh của tôi, Ngài đồng hành với tôi trong suốt chuyến đi cho đến Warsaw. Ngài biến đi ngay khi chúng tôi bước vào cổng tu viện… Khi chúng tôi ngồi trên xe lửa từ Warsaw đi Gracow, một lần nữa tôi lại nhìn thấy Thiên Thần Bản Mệnh bên cạnh. Ngài đắm đuối trong cầu nguyện và chiêm ngắm Thiên Chúa, và tôi dõi theo Ngài bằng tư tưởng của tôi. Khi chúng tôi đến cổng tu viện, Ngài biến đi.”

A! Tôi nảy ra ý nghĩ khám phá: vậy là Thiên Thần Bản Mệnh quả đáng yêu và phải nên biết ơn Ngài! Ngài đồng hành để bảo vệ và đắm đuối cầu nguyện cũng là để xin Chúa đổ ơn cho Thánh Nữ… Đêm đó về nhà, lần đầu tiên tôi sốt mến dâng lời xin lỗi Thiên Thần Bản Mệnh của mình vì đã trải thời gian dài: tôi vừa nghĩ sai vừa vô tình vô nghĩa với Ngài! Chắc trên thế gian nầy không ai đối xử tệ với Thiên Thần Bản Mệnh của mình như tôi đã! Và cũng chính đêm ấy tôi xin Thiên Thần Bản Mệnh đánh thức mình dậy lúc 3 giờ để kịp làm một số việc, thì quả như rằng! Ôi là thiêng! Tôi cảm động và biết ơn Thiên Thần Bản Mệnh của mình lắm! Quả Ngài đâu có lơ là bảo vệ mình cho dù mình thờ ơ, thậm chí bất cần Ngài… nên mình kêu một tiếng là có Ngài giúp cho lập tức… Tôi cũng biết ơn cuốn Nhật Ký của Thánh Nữ Maria Faustina vô cùng vì chính cuốn Nhật Ký nầy đã “mở con mắt” cho tôi được hiểu biết thêm cách cụ thể việc Thiên Thần Bản Mệnh đã chở che, an ủi, dạy bảo… cho Thánh Nữ như thế nào?

Tỷ như đoạn 419, trang 166:

“Nhìn thấy sự căm hờn gớm ghê của chúng quỉ, tôi liền xin Thiên Thần Bản Mệnh trợ giúp, và tức thì Thiên Thần Bản Mệnh trong dáng vẻ sáng láng rạng ngời hiện đến nói với tôi: “Hởi hiền thê của Thiên Chúa đừng sợ hãi; nếu không được phép của Chúa, bọn quỉ thần nầy không thể làm hại chị đâu”. Tức thì các quỉ dữ biến đi, và Thiên Thần Bản Mệnh tín trung đồng hành với tôi một cách hữu hình đi thẳng về nhà dòng. Dung mạo của Ngài thật khiêm nhu và an bình, với một ngọn lửa lấp lánh trên trán.”

Hay như đoạn 470, trang 183:

“Một buổi tối kia tôi từ trong phòng nhìn lên bầu trời, thấy một thinh không đầy trăng sao xinh đẹp, một ngọn lửa mến yêu khôn cùng đối với Đấng Tạo Hóa đã sôi sục trong linh hồn tôi… tôi gục mặt và sấp mình xuống đất. Tôi tôn vinh Chúa về tất cả những kỳ công của Người, và khi tâm hồn không còn chịu nổi những gì đang xảy ra bên trong, tôi đành òa khóc. Khi ấy, Thiên Thần Bản Mệnh xoa dịu tôi và nói những lời nầy: “Chúa sai tôi đến bảo chị hãy trổi dậy khỏi mặt đất”. Tôi vâng theo tức thì…”

Hoặc như đoạn 314, trang 127:

“Khi tôi ra vườn vào một buổi chiều kia, Thiên Thần Bản Mệnh nói với tôi: “Chị hãy cầu nguyện cho người hấp hối”. Và tôi liền lần hạt Mân Côi cùng với các người làm vườn để cầu cho người hấp hối. Sau khi lần hạt, chúng tôi đọc thêm những kinh khác cầu cho người hấp hối. Lúc cầu nguyện xong, các người nội trú bắt đầu tán gẫu đùa cợt với nhau. Mặc dù có âm thanh ồn ào của mọi người, tôi vẫn nghe được những lời nầy trong linh hồn: “Cầu cho tôi với”. Nhưng vì không hiểu ra những lời nầy, tôi liền đi thêm vài bước nữa cho khỏi các người nội trú, cố nghĩ xem ai đang xin mình cầu nguyện. Khi đó, tôi lại nghe: “Tôi là nữ tu…” Chị nầy đang ở Warsaw, trong lúc tôi ở tại Vilnius. “xin cầu cho tôi cho đến khi nào tôi báo cho chị thôi. Tôi đang hấp hối”. Lập tức, tôi lại cầu nguyện tha thiết cho chị với Trái Tim hấp hối của Chúa Giêsu. Chị ấy không cho tôi trì hoãn chút nào cả, và tôi tiếp tục cầu nguyện từ 3 giờ cho đến 5 giờ. Đúng 5 giờ chiều, tôi nghe những lời nầy: “Cám ơn chị”. Và tôi hiểu rằng chị đã qua đời. Nhưng trong Thánh Lễ ngày hôm sau, tôi vẫn tiếp tục cầu nguyện tha thiết cho linh hồn chị. Vào buổi chiều, một thiệp tang báo tin rằng chị… đã qua đời vào đúng giờ… chị đã nói với tôi: “Xin cầu cho tôi”.

Với như đoạn 20, trang 9:

“… Đêm hôm sau tôi được thấy Thiên Thần Bản Mệnh và Ngài ra lệnh cho tôi đi theo. Tôi đang ở trong một nơi mù mịt, đầy những lửa cháy, trong đó có rất nhiều linh hồn đang quằn quại. Các ngài cầu nguyện sốt sắng, nhưng lại không lãnh nhận được gì; chỉ chúng ta mới có thể giúp đỡ họ được. Những ngọn lửa đang thiêu đốt các vị ấy không chạm vào tôi chút nào. Tôi hỏi các linh hồn ấy đau khổ nào làm các ngài cay cực nhất. Họ đồng thanh đáp cực hình kinh khủng nhất của họ chính là nỗi khát khao Thiên Chúa… Tôi muốn nói chuyện với các linh hồn thêm một lúc nữa, nhưng Thiên Thần Bản Mệnh đã vẫy tôi về. Chúng tôi ra khỏi ngục tù đau đớn ấy. Tôi nghe một tiếng nói trong lòng: “Lòng nhân lành của Cha không muốn điều ấy, nhưng phép công bình đòi phải như vậy”. Kể từ đó, tôi kết hợp mật thiết hơn với các linh hồn đau khổ ấy…”

………………………

Thú thật tôi cảm nhận tâm đắc nhất là việc Thiên Thần Bản Mệnh dạy bảo cho Thánh Nữ cầu nguyện. Nào cầu nguyện cho người sống mà đang hấp hối, cho người chết mà linh hồn đang rên xiết trong lửa luyện tôi… Tâm đắc để xem như thể chính là lời Thiên Thần Bản Mệnh của mình dạy bảo cho mình để mình làm theo, hầu được sống kết hợp với Ngài…

Rồi mới đây, nhân Mùa Chay Thánh năm nay tôi được quý anh chị em trong phong trào Cursillo lấy đâu trên “net” gửi cho đọc bài “Thánh Lễ – Theo lời Chúa Giêsu và Mẹ Maria giải thích cho chị Catalina” nên được hiểu thêm về Thiên Thần Bản Mệnh.

Tham dự Thánh Lễ ai cũng đã rõ: sau phần Phụng Vụ Lời Chúa mới đến phần Phụng Vụ Thánh Thể. Đây là đoạn chị Catalina thuật lại trong phần Phụng Vụ Thánh Thể (chị Catalina Rives quê quán ở Cochabamba, Bolivia, hiện nay ở tại Mérida, Yucatán, Mexico. Chị Catalina nhận được thông điệp từ Chúa Giêsu, Mẹ Maria và các thiên thần. Giám mục giáo phận là Đức GM René Fernández Apaza chấp nhận và cấp Imprimature cho các thông điệp chị phổ biến…)

“Một lát sau đến phần dâng bánh rượu… Chợt có một số người, mà tôi chưa thấy bao giờ, bắt đầu đứng lên. Như thể từ bên cạnh mỗi người hiện diện trong Vương Cung Thánh Đường, một người khác đi vào, và lập tức khắp Thánh Đường đầy những người trẻ trung xinh đẹp. Những người đó mặc áo dài trắng tinh, kế đến họ bắt đầu di chuyển vào lối đi giữa lòng Thánh Đường, rồi tiến về phía Bàn Thờ.

Đức Mẹ nói: “Con coi. Những người đó là Thiên Thần Hộ Mệnh của từng người hiện diện tại đây. Đây là thời gian mà Thiên Thần Hộ Mệnh của các con đem lễ phẩm và lời cầu xin của các con lên trước Bàn Thờ Chúa”.

Lúc đó tôi hết sức sửng sốt, vì khuôn mặt các thiên thần xinh đẹp, hết sức rạng rỡ không thể hình dung. Khuôn mặt các thiên thần rất xinh đẹp như gương mặt phụ nữ, tuy nhiên dáng vóc thân mình các ngài, bàn tay, bề cao là nam. Chân trần của các ngài không chạm đất, nhưng đúng hơn thì chẳng khác gì lướt đi. Đám rước hết sức đẹp.

Một số thiên thần mang thứ gì tựa như chén vàng đựng thứ gì chiếu sáng rực rỡ màu vàng – trắng – hoàng kim. Đức Mẹ nói: “Các vị đó là Thiên Thần Hộ Mệnh của những người đang dâng Thánh Lễ nầy cho nhiều ý cầu nguyện, những người đó ý thức ý nghĩa việc cử hành mừng Thánh Lễ. Những người ấy có lễ phẩm dâng lên Chúa.”

“Bây giờ con hãy dâng chính thân con: dâng những buồn phiền, đau đớn, hy vọng, niềm vui, những điều con nguyện xin. Con hãy nhớ Thánh Lễ vô giá. Bởi thế, con hãy quảng đại khi hiến dâng và cầu xin.”

Phía sau các thiên thần thứ nhất xuất hiện những thiên thần khác không có gì trong tay; các vị ấy đến tay không. Đức Mẹ nói: “Đó là các thiên thần của những người đến đây mà chẳng khi nào dâng gì cả. Họ không chú ý sống mỗi giây phút phụng vụ Thánh Lễ, và họ chẳng có lễ phẩm gì để đem tới trước Bàn Thờ Chúa.”

Lúc cuối nghi thức, xuất hiện những thiên thần khác mà gương mặt rầu rĩ, hai tay chấp lại cầu nguyện, nhưng mắt nhìn xuống. Đức Mẹ nói: “Đấy là thiên thần của những người hiện diện tại đây, nhưng họ không muốn tới, nghĩa là, thiên thần của những người bị cưỡng bách tới đây, những người đến vì bị bắt buộc, nhưng không hề muốn tham dự Thánh Lễ. Các Thiên Thần tiến ra rầu rĩ vì các ngài chẳng có gì để đem tới Bàn Thờ, ngoại trừ lời cầu nguyện của chính các ngài.”

“Con đừng làm buồn lòng Thiên Thần Hộ Mệnh của con. Con hãy cầu xin nhiều, xin cho việc cải đổi những kẻ tội lỗi, xin bình an cho thế giới, cho gia đình con, cho những người lân cận, cho những người xin con cầu nguyện cho. Con hãy cầu nguyện, hãy cầu xin thật nhiều, nhưng đừng cầu xin cho riêng con, nhưng cho mọi người khác…

Cũng xin thưa, nhờ đã đọc cuốn Nhật Ký của Thánh Nữ Maria Faustina để được biết việc Thiên Thần Bản Mệnh đồng hành chở che, an ủi, dạy bảo… cho Thánh Nữ… nên đọc chứng từ nầy của chị Catalina tôi không thấy chi nghi ngại hết, mà mở lòng đón nhận. Và nếu nhờ đọc cuốn Nhật Ký nên đã giúp tôi biết cám ơn Thiên Thần Bản Mệnh bao nhiêu, thì với chứng từ nầy thêm giúp tôi thấy thương Thiên Thần Bản Mệnh bấy nhiêu! Để từ đấy tôi đặt một quyết tâm mãnh liệt: mình phải luôn có quà cho Thiên Thần Bản Mệnh của mình kính dâng lên Bàn Thờ Chúa kẻo tội nghiệp Ngài lắm! Quà ấy là của lễ từ những việc lành chia sẻ và việc luôn nhớ cầu thay nguyện giúp cho nhau. Đặc biệt mỗi lúc tham dự Thánh Lễ phải tham dự với trái tim sốt mến và ý thức Thánh Lễ là đặc ân vô giá Chúa thương ban, để nghiêm túc dốc toàn tâm trí hiệp lễ cách trọn vẹn thì cũng đủ có món quà đẹp ý cho Thiên Thần Bản Mệnh kính dâng lên Bàn Thờ (vì thú thật tôi phải cái tật tham dự Thánh Lễ mà đi trễ về sớm và bị chia trí luôn…)

* * * * *

Bây giờ nhìn lại, tôi thấy mình đại phúc được thoát ấn tượng tuổi thơ để biết kính mến, yêu thương Thiên Thần Bản Mệnh nên muốn… la to lên! Tôi cũng muốn la to lên cái đại họa cho những ai cứ luận điệu “tao có Thiên Thần Hộ Mệnh linh thiêng phù hộ nên đứa nào đụng đến tao thì không chết cũng bị thương” để đầu độc bao người nhất là trẻ em. Vì đã có lời Chúa phán: “Không thể nào mà không xảy ra gương xấu, nhưng vô phúc cho kẻ nào gây ra gương xấu. Thà nó bị cột cối đá vào cổ mà ném xuống biển còn hơn là làm gương xấu cho một trong những trẻ nhỏ nầy.” (Luca 17, 1-2)

Ngoài ra do thăm dò một số chị em bạn, thấy hầu hết đều thờ ơ, nhạt nhẻo, thậm chí cũng vô tình vô cảm với Thiên Thần Bản Mệnh lắm chớ chẳng không! Do đó tôi cũng muốn… la to lên việc hãy nên yêu mến Ngài, đặc biệt là nên phải có quà để cho Ngài dâng lên Bàn Thờ Chúa…

California, 26-5-2006

Tác giả: Hoàng Thị Đáo Tiệp

dunglac.org

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: