Lịch sử Giáo xứ Tân Độ- Giáo Phận Hà Nội- Xã Hồng Minh- Huyện Phú Xuyên- Hà Nội (3)

Một vài nét về nhà thờ

Giáo dân Tân Độ hãnh diện vì có một ngôi thánh đường nguy thoáng mát, rộng rãi, sạch đẹp.

Ngôi thánh đường hiện tại được xây dựng vào năm 1918 do Cố Maxime Viber (cố Khanh) khởi công và khánh thành vào năm 1935. Ngôi thánh đường rộng 13 m dài 40 m với hai tháp cao 25 m. Đức cha Thịnh đã về làm phép nhà thờ vào ngày 22/02/1929 và làm phép hai tháp  ngày 20/02/1935. Nhà thờ hiện tại được thiết kế theo trường phái Gothic của Pháp. Đây là ngôi nhà thờ thứ tư của giáo xứ: nhà thờ thứ nhất được làm bằng tre, bương, nứa và mái được lợp bằng lá gồi. Nhà thờ thứ hai khang trang hơn, được làm bằng gỗ soan và lợp ngói. Nhà thờ thứ ba được làm bằng gỗ lim, giổi, sơn son thiếp vàng rất đẹp và bền vững, bây giờ vẫn còn một số gỗ bàn thờ và các chi tiết hoa văn của nhà thờ này được giữ lại làm kỷ niệm.

Chính vì sự phát triển dân số nên nhà thờ cũ đã trở nên quá tải, và vì vậy các cụ đã quyết định tháo dỡ nhà thờ cũ để xây dựng ngôi nhà thờ mới rộng rãi hơn, quy mô hơn với hai tháp cao 35 m như chúng ta thấy ngày nay.Nói đến hai tháp của nhà thờ, chúng ta không thể không nói tới hai qủa chuông tây.

Một quả được Đức cha Thịnh làm phép năm 1935 và một quả được làm phép năm 1942. Quả chuông to được đúc năm 1926. Qủa chuông nhỏ đúc năm1936. Chúng có tiếng kêu khác nhau, khi cùng hoà lên chúng tạo nên một âm điệu thật rộn ràng như thúc giục mọi người cùng đến với Chúa.  Người Tân Độ không ai là không cảm thấy thân thương, nao nao tình quê hương mỗi khi nghe tiếng chuông nhà thờ vang lên. Có lẽ không có một nhà thờ nào có được tiếng chuông giống như vậy. Một tiếng chuông rất vang, rất rõ ràng, rất sang trọng…Ngoài ra, nhà thờ còn có một quả chuông đặc biệt nữa. Đó là quả chuông ta (chuông chùa), hiện tại nó đang được treo ở trên gác cổng nhà xứ. Quả chuông này có niên hiệu Cảnh Thịnh thứ 4 (1709) thời  Vua Lê Dụ Tông do các cụ mua về từ khi mới bắt đầu có đạo, để dùng hiệu lệnh cho các giờ kinh lễ. Đến năm 1935 khi có chuông tây rồi, thì quả chuông này dùng vào việc báo hiệu khi có người qua đời (vì thế nó còn được gọi là “chuông người chêt”). Khi chuẩn bị làm nghi thức nhập quan thì người nhà của người chết vào gõ một hồi chín tiếng để báo hiệu cho dân làng biết. Khi nghe thấy tiếng chuông này thì mọi người trong làng sẽ đến nhà người chết để tham dự nghi thức nhập quan. Một tiếng chuông rất đặc trưng, không thể lẫn vào đâu được – “tiếng chuông người chết”.

Theo các cụ truyền lại, nếu họ đạo nào có quả chuông ta, là họ đạo đó có đạo lâu đời.

Một chi tiết rất đáng chú ý là ngay từ ban đầu bên trong nhà thờ đã có hai tượng thánh tử đạo Việt Nam là tượng Ông thánh Micae Lý Mỹ và Bà thánh Irênê Đê (Nguyễn Thị Thành). Điều chú ý ở đây là vào thời gian đó (1935) hầu hết các Thánh tử đạo Việt Nam mới chỉ được phong Chân phúc (á Thánh). Ông thánh Micae Lý Mỹ và Bà thánh Irênê Đê lúc đó cũng là những chân phúc. Điều này cho ta thấy lòng sùng kính các thánh tử đạo của giáo dân Tân Độ. Lòng sùng kính này ta còn thấy rõ hơn ở sự kiện là vào năm 1840 chính phường bát âm giáo xứ Tân Độ đã được vinh dự xuống họ Chuôn Trung đón rước cha thánh Luca Vũ Bá Loan trong nghi lễ an táng.

Ngoài ra, vào năm 2002 giáo xứ đã nâng cấp bàn thờ và toà giảng bằng đá granit đỏ rất quý và ngày 11 tháng 08 năm 2003, Đức Hồng Y Phaolô Giuse Phạm Đình Tụng Tổng Giám Mục Hà Nội đã long trọng cung hiến bàn thờ và nhà thờ này.

Còn nữa

Ông cố Augustinô

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s