Chúa Nhật 3 Phục Sinh: Tin Mừng Lc 24, 13-35

Cùng ngày thứ nhất trong tuần, có hai môn đệ đi đến một làng tên là Emmaus, cách Giêrusalem độ sáu mươi dặm. Dọc đường, các ông nói với nhau về những việc vừa xảy ra. Đang khi họ nói truyện và trao đổi ý kiến với nhau, thì chính Chúa Giêsu tiến lại cùng đi với họ, nhưng mắt họ bị che phủ nên không nhận ra Người.


Người hỏi: “Các ông có truyện gì vừa đi vừa trao đổi với nhau mà buồn bã vậy?” Một người tên là Clêophas trả lời: “Có lẽ ông là khách hành hương duy nhất ở Giêrusalem mà không hay biết những sự việc vừa xảy ra trong thành mấy ngày nay”. Chúa hỏi: “Việc gì thế?” Các ông thưa: “Sự việc liên can đến ông Giêsu quê thành Nadarét. Người là một vị tiên tri có quyền lực trong hành động và ngôn ngữ, trước mặt Thiên Chúa và toàn thể dân chúng. Thế mà các trưởng tế và thủ lãnh của chúng ta đã bắt nộp Người để xử tử và đóng đinh Người vào thập giá. Phần chúng tôi, chúng tôi vẫn hy vọng Người sẽ cứu Israel. Các việc ấy đã xảy ra nay đã đến ngày thứ ba rồi. Nhưng mấy phụ nữ trong nhóm chúng tôi, quả thật, đã làm chúng tôi lo sợ. Họ đến mồ từ tảng sáng. Và không thấy xác Người, họ trở về nói đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng: Người đang sống. Vài người trong chúng tôi cũng ra thăm mồ và thấy mọi sự đều đúng như lời các phụ nữ đã nói; còn Người thì họ không gặp”.

Bấy giờ Người bảo họ: “Ôi kẻ khờ dại chậm tin các điều tiên tri đã nói! Chớ thì Đấng Kitô chẳng phải chịu đau khổ như vậy rồi mới được vinh quang sao?” Đoạn Người bắt đầu từ Môsê đến tất cả các tiên tri, giải thích cho hai ông tất cả các lời Kinh Thánh chỉ về Người. Khi gần đến làng hai ông định tới, Người giả vờ muốn đi xa hơn nữa. Nhưng hai môn đệ nài ép Người rằng: “Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã về chiều, và ngày sắp tàn”. Người liền vào với các ông.

Đang khi cùng các ông ngồi bàn, Người cầm bánh, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho hai ông. Mắt họ sáng ra và nhận ra Người. Đoạn Người biến mất. Họ bảo nhau: “Phải chăng lòng chúng ta đã chẳng sốt sắng lên trong ta, khi Người đi đường đàm đạo và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta đó ư?” Ngay lúc ấy họ chỗi dậy trở về Giêrusalem, và gặp mười một tông đồ và các bạn khác đang tụ họp. Họ bảo hai ông: “Thật Chúa đã sống lại, và đã hiện ra với Simon”. Hai ông cũng thuật lại các việc đã xảy ra dọc đường và hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh như thế nào. 

One Response

  1. HẠNH PHÚC VĨNH HẰNG
    Cuộc sống có những câu chuyện rất nực cười, hạnh phúc trong tầm tay nhưng hiếm ai biết nắm giữ, cứ mải đi tìm ở những nơi xa xôi hoặc điều không tưởng. Hạnh phúc thật lắm, tuy không thể cầm nắm, sờ mó, bởi chưng nó thuộc về phạm trù trừu tượng, thế nhưng người ta vẫn có thể cảm nghiệm.

    Một trong những lý do khiến con người nhận ra hạnh phúc để nắm giữ đó chính là sự mù quáng, chính những sơn son hào nhoáng đầy ma lực của vật chất đã che lấp ánh mắt nhận thức, để rồi hạnh phúc ảo trà trộn xâu xé hạnh phúc thật khiến con người quay cuồng chao đảo trong những vòng xoáy nghiệt ngã.

    Chỉ nhận biết hạnh phúc thôi mà còn khó đến vậy, thì nhận biết sự hiện diện của Thiên Chúa còn khó khăn đến dường nào. Đức tin tiên vàn là một ân ban, cùng với sự đáp trả quảng đại của con người. Tin không chưa đủ nhưng cần phải sống niềm tin trong cả đời sống. Tin Thiên Chúa yêu thương tạo dưng nhân loại là tiền đề để có thể sống niềm tin Thiên Chúa chết và sống lại cho mình. Thật ra, việc Thiên Chúa sống hay chết không quan trọng, cần hơn cả là việc tin nhận Ngài chính là Thiên Chúa. Chỉ cần tin vào quyền năng của Ngài, con người đã có sức mạnh vượt thoát tất cả.

    Thiên Chúa từng bước mạc khải sứ mệnh tình yêu cho nhân loại. Những bức màn bí mật từng bước được vén mở theo dòng lịch sử cứu độ, một Thiên Chúa có thật, chết và sống lại thật, cho con người có được sự sống bất diệt.

    Thực ra, như lời Đức Giêsu đã tiên báo: liệu ngày Con Người đến có còn niềm tin trên mặt đất này nữa chăng. Quả thật, người ta đã không còn tin Thiên Chúa nữa rồi. Không tin không phải vì Ngài không đáng tin mà đúng hơn là không dám tin. Bởi niềm tin tinh ròng sẽ mang đi của nhân loại mọi giá trị vật chất, để chỉ còn sống cho Thiên Chúa và sứ mệnh của Ngài.

    Không còn sống cho mình là thách thức không nhỏ nếu không có niềm tin và tình yêu, nhưng sẽ là hạnh phúc cho những ai tìm được cùng đích đời mình. Có nhiều cách biểu hiện tình yêu, khi hy sinh tất cả là khi không còn biết sống lợi ích tư riêng.

    Muốn mặc khải chính mình cho người mình yêu thương được thêm niềm tin và hạnh phúc, vì thế trong mọi sáng tạo, Thiên Chúa khôn ngoan tìm mọi cách biểu hiện tình yêu, khó khăn tùy thuộc nhân loại, có tin và đón nhận hay không mà thôi. Đây cũng chính là hạnh phúc trong tầm tay mà con người đánh mất. Thế giới bỏ quên hạnh phúc thật để đi tìm những thứ hạnh phúc ảo, nơi không có tình yêu và công lý ngự trị.

    Vì thế, Thiên Chúa có chết như con người nói đâu, Ngài vẫn còn sống và đang sống, luôn luôn có đó, đồng hành với nhân loại, khổ nỗi hiếm ai nhận biết điều ấy. Cũng không trách cứ được, môn đệ, những người kề cận sát cánh với Ngài trong suốt hành trình rao giảng, vì đôi mắt nhân loại bị bao bọc bởi lớp mây hào nhoáng dày đặc, nên không còn có thể nhận ra sự hiện diện nhiệm mầu của Thiên Chúa ngay trong đời thường. Ngài có chết đâu, Ngài vẫn hằng luôn tồn tại, ngay cạnh nhân loại, tại sao họ không thể nhận ra cơ chứ.

    Có nhiều lý do khiến con người không khó nhận biết Thiên Chúa. Loại trừ ân sủng, không thể nào không kể đến sự chai cứng của một lương tâm ích kỉ, hẹp hòi, chỉ vì không muốn đánh đổi tất cả cho Thiên Chúa mà nhân loại lao vào vòng xoáy quyền lực, tham vọng. Một khi bóng tối sự ác tràn ngập, sẽ che phủ ánh sáng chân lý, con người không cần biết đến Thiên Chúa và qui phục Ngài. Như vậy, Thiên Chúa trở thành thứ yếu trong mọi hoạt động nhân loại. Tuy nhiên, sự thật thì việc nhận biết sự hiện diện quyền năng của Ngài trong đời thương thật không dễ dàng. Bởi Thiên Chúa luôn luôn thinh lặng, chính sự thinh lặng “đáng sợ” ấy làm nên biết bao nhiêu điều kỳ diệu.

    Một sự thật không thể phủ nhận trong cuộc sống đó chính là những biến chuyển diệu kỳ, có một sức mạnh quyền linh luôn tồn tại trong mọi hoạt động đời thường. Ai trong nhân loại không khám phá ra được điều đó không phải vì không thể mà đúng hơn là muốn hoặc không muốn, bởi ý niệm về thần linh đã hình thành trong não bộ nhân loại ngay từ khi sự sống bắt đầu xuất hiện. Tất cả đều lệ thuộc vào việc muốn hay không muốn mà thôi. Nếu tin vào Ánh Sáng, con người sẽ được sự sống bất diệt thì tại sao thế giới hiếm người tin nhận? Thách đố có phải hệ tại ở việc được mất hay không, mà tại sao bao nhiêu ngàn năm qua rồi, con số Kytô hữu vẫn không mấy triển vọng? Chưa nói đến những lớp người chỉ hữu danh mà vô thực.

    Sự thật, Thiên Chúa không bí mật, những gì cần nói cần làm, Ngài đã hết mình thực hiện, phần còn lại tùy thuộc sự đáp trả của con người mà thôi. Thiên Chúa cũng không bao giờ thinh lặng, hằng ngày Ngài vẫn nói với thế giới qua mọi biến cố của thời đại, qua tiếng lương tâm và giáo huấn của huấn quyền. Việc tin hay không tin, yêu hay không yêu hoàn toàn lệ thuộc vào đáp trả của nhân loại.

    Làm thế nào để mọi tín hữu sống hạnh phúc trong niềm tin của mình – niềm tin cho họ sự sống. Đây cũng chính là mối thắt nút làm đau đầu Giáo hội. Hành trình trần gian đưa nhân loại về tới sự sống viên mãn là cả một chặng đường lịch sử, ở đó Thiên Chúa luôn hiện diện, từng bước giáo dục con người theo mô phạm linh thánh. Chỉ cần tin và sống niềm tin của mình, chắc chắn thế giới sẽ nhận biết hạnh phúc trong tầm tay khi có Thiên Chúa đồng hành.

    Tâm sự của hai người môn đệ trên đường Emmau hôm nay cũng chính là nỗi lòng của bất kỳ những ai đang dấn thân trên con đường nhân chứng. Kết quả của những tháng ngày rong ruổi theo Chúa, đeo đuổi lý tưởng là đây sao? Một Đức Giêsu đã chết và chấm hết, không còn gì để hy vọng, để phấn chấn, tương lai phía trước chỉ còn là một bóng mờ thập giá với những hệ quả hãi hùng. Phải chân nhận đây là thách đố không nhỏ cho người môn đệ chân chính. Thế nhưng, ân ban Thiên Chúa vượt trên tất cả, chỉ cần tin và yêu, hạnh phúc sẽ tồn tại.

    Lạy Chúa, điều đáng sợ nhất trong cuộc sống chính là sự cô đơn. Một đại dương mênh mông bao la mà không có lấy một thứ để yêu, một người để tin thì vô cùng bất hạnh. Càng bất hạnh hơn cho những ai mang danh tín hữu mà không nhận biết Thiên Chúa trong đời mình. Việc Ngài đã chết và sống lại vì yêu thương đã khép lại, mở ra thời đại chứng nhân niềm tin và hạnh phúc của sự sống cứu độ. Xin mở mắt con, cho con nhận biết sự hiện diện của Ngài trong mọi lẽ thường của cuộc sống, chớ gì cảm giác lầm lũi cô đơn không còn bao phủ con tim bệnh hoạn, vì chưng dòng máu cứu độ đã gội rửa đức tin tinh ròng. Xin giúp con nắm giữ hạnh phúc hiện tại, dẫu đường trần gian có giăng kín gian nan, thì Ngài vẫn luôn có đó, thấu cảm, sẻ chia mọi khó khăn thử thách. Cho con hạnh phúc bình an thực sự của sự sống phục sinh, để bóng tối tội lỗi không thể khiến tim con tráo lệ.
    http://suutam.com.vn

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s