Đừng bao giờ từ bỏ.

Chua sang tao con nguoiMột ngày, tôi quyết định sẽ từ bỏ. Từ bỏ công việc, mọi mối quan hệ, từ bỏ mọi mong ước, hi vọng của mình. Tôi muốn từ bỏ cuộc sống vì quá chán chường khi cả đời cứ tận tụy cần mẫn với những việc chả ai biết tới. Làm như cu li mà vẫn là người phải nhận trợ cấp hàng năm ở cơ quan. (Thu nhập thấp nhất cơ quan lại kèm theo chứng bệnh nan y nên mỗi năm được trợ cấp 500.000đ). Tôi đi bộ gần 4 cây số tới dự lễ tối tại Nhà thờ Cửa Bắc. Dự lễ xong tôi mới thưa Cha cho tôi xưng tội.

Cha lắng nghe tôi trình bầy những lý do làm cho tôi chán chường với cuộc sống và có những ý định từ bỏ tất cả để sống cuộc sống khác mà tôi vẫn đang sống. Cha nhìn tôi với ánh mắt nhân từ rồi ôn tồn kể cho tôi nghe về câu chuyện “cây tre và cây xương xỉ”  :

Có 1 người muốn từ bỏ cuộc sống vì quá chán chường khi suốt ngày so sánh so bì với người khác. Anh ta tới gặp Chúa  rồi hỏi:

“Thưa Chúa! Xin Chúa có thể cho con một lí do để không từ bỏ cuộc sống của con không?”.

Chúa rất ngạc nhiên khi thấy anh ta hỏi câu đó rồi Chúa lên tiếng  “Con hãy nhìn đây – Con có nhìn thấy cây dương xỉ và cây tre này không?”.

“Có”- anh ta kính cẩn trả lời.

“Khi ta gieo hạt của dương xỉ và cây tre, ta đã chăm sóc chúng rất cẩn thận. Ta cho chúng ánh sáng, ta tưới đầy đủ nước cho chúng. Cây dương xỉ lớn rất nhanh trên mặt đất. Màu xanh của nó chẳng mấy mà phủ kín cả một vùng.

Nhưng chẳng có dấu hiệu gì từ hạt giống của cây tre cả. Tuy nhiên, ta đã không từ bỏ hạt mầm đó. Một năm trôi qua, Dương xỉ nhanh chóng phát triển lớn mạnh. Nhưng một lần nữa, không một dấu hiệu của hạt giống cây tre. Và cũng một lần nữa ta không từ bỏ” – Chúa chậm rãi kể.

“Bước sang năm thứ ba, vẫn chẳng thấy gì từ hạt giống cây tre cả. Nhưng ta vẫn không từ bỏ. Năm thứ tư cũng không có gì khác. Ta vẫn tiếp tục công việc và không từ bỏ…

… Đến năm thứ năm, một mầm xanh vươn mình lên khỏi mặt đất. So với đám dương xỉ xung quanh, nó quá nhỏ bé và chẳng có chút ấn tượng nào. Nhưng chỉ 6 tháng thôi, cây tre đã cao hơn 30 mét. Nó đã mất tới 5 năm để phát triển bộ rễ. Rễ của nó rất khoẻ mạnh và có thể cung cấp cho nó tất cả những gì cần thiết để sống và vươn lên. Ta đã không cho cây tre một chút thử thách nào”.

“Con có biết không, con của ta, tất cả thời gian mà con phải vật lộn để sống, con đã xây dựng và hoàn thiện gốc rễ của mình” – Chúa nói tiếp.

“Ta đã không rời bỏ cây tre. Và ta cũng sẽ không bao giờ xa con. Đừng so sánh bản thân con với bất cứ thứ gì khác.

“Cây tre và dương xỉ có cách sống khác nhau mặc dù mục tiêu của chúng đều là màu xanh cho trái đất. Cơ hội của con sẽ đến…” – Chúa khắng định – “… Con sẽ vươn cao”.

“Liệu con có thể vươn cao đến đâu thưa Người?”.

“Vậy con có biết cây tre vươn cao đến đâu không” – Chúa không trả lời mà hỏi lại.

“Cao hết mức mà nó có thể phải không ạ?” – anh ta ngập ngừng hỏi lại.

“Đúng thế” – Chúa mỉm cười – “Hãy cho ta cảm thấy tự hào khi thấy con vươn đến đỉnh cao nhất mà con có thể”.

Tôi buông xả tất cả vả tự dưng cảm thấy bình an lạ. Tôi chào tạm biệt cha đi bộ trở về nhà trong màn se lạnh nhưng cảm thấy ấm áp vô cùng vì nụ cười của Cha dường như còn tỏa nắng soi sáng đường mình trở về nhà.

Tạ ơn Chúa đã cho con BÌNH AN trở lại.

Cảm ơn Chúa đã sinh ra con để con ngày đêm ca tụng Chúa. Chúa khai tân tâm hồn con lần nữa để  cho con hiểu ra rằng:  đừng tiếc nuối những ngày đã qua trong đời. Những ngày may mắn, tốt đẹp mang cho con hạnh phúc. Những ngày đen tối khó khăn mang lại cho conn nhiều kinh nghiệm. Tất cả đều cần cho cuộc sống”.
——
Maria GH

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: