Chúc mừng cha Phaolô Nguyễn Hữu Hiệp

Chúc mừng cha Phaolô Nguyễn Hữu HiệpTrong niềm vui tạ ơn Thiên Chúa, vì Người lại ban thêm cho Giáo Hội những linh mục, những người mục tử theo gương của Chúa Giêsu.

Nhóm xa quê Tân Độ xin chân thành chúc mừng tân linh mục Phaolô Nguyễn Hữu Hiệp.

Xin chúc mừng cha Phaolô ! Xin chúc mừng ! Và xin chúc mừng !

Thật là một hồng ân lớn lao cho Giáo Phận Hà Nội, đặc biệt cho Giáo xứ Tân Độ lại có thêm một người con được Chúa gọi lên bàn tiệc Thánh, để làm linh mục cho Chúa giữa lòng Giáo Hội.

Xin Chúa gìn giữ các tân chức luôn trung thành với ơn gọi cao cả này. Xin cho các tân linh mục luôn hăng say dấn thân phục vụ Chúa và anh chị em mình.

Chân thành mến chúc.

Nhóm Xa Quê.

Advertisements

3 Responses

  1. Mừng vui, tự hào

  2. Lão ăn xin 100 tuổi được tôn làm Thánh sống

    “Ông Dobri”, 100 tuổi, mặc chiếc áo khoác xác xơ, làm ăn xin đã được tôn vinh như một vị thánh ở Bulgaria, một biểu tượng của lòng hào hiệp tại quốc gia bị nghèo đói và tham nhũng hoành hành.

    Theo My Sinchew, trong hơn 20 năm, ông Dobri Dobrev đã ăn xin trên đường phố Sofia, nhặt nhạnh của bố thí có giá trị hàng chục nghìn euro và sau đó, trao tặng toàn bộ cho nhà thờ Cơ đốc giáo Bulgaria.

    Hành động này đã khiến ông thành người hiến tặng lớn nhất cho nhà thờ Alexander Nevski dù ông vẫn giữ lối sống khổ hạnh.
    “Ông ấy trao cho chúng tôi 35.700 leva (18.250 euro) trong năm 2009 trong khi sống thiếu mọi tiện nghi”, giám mục Tikhon phụ trách ban quản trị nhà thờ nói. “Dobri là một hiện tượng cực hiếm”.
    Một số tu viện và nhà thờ khác cũng cho biết, họ nhận được khoảng 2.500 euro và 10.000 euro từ người đàn ông nhỏ bé đi đôi xăng đan da bình dị
    Những số tiền trên là khá lớn ở Bulgaria, nơi lương tháng trung bình chỉ 420 euro.
    —–
    GH st

  3. Cô đơn.

    Mình vừa ở nhà em trai về. Nó buồn bã và tâm sự với chị về nỗi cô đơn, về nỗi sợ khi về già nhất là những ngày phải xa quê hương, xa người thân một thêm gần. Thật ra thế chẳng có gì là lạ. Khi ta đã đi được hơn nửa đời người tránh làm sao được nỗi cô đơn?

    Mình kể lại cho em nghe câu chuyện hồi thơ ấu. 2 chị em bị lạc đường. Mình rất sợ nhưng nó thì tưng tửng bảo “sợ cái đếch cứ nhìn hai vòm nhà thờ Tân Độ là về được nhà”. Thế rồi tới tối 2 chị em cũng lần được tới nhà. Thằng em trai đầu đã muối tiêu gật gù khi mình tự sự : lạc đường một mình không đáng sợ, đáng sợ nhất là không biết mình đi đâu. Chỉ cần quyết tâm đi đúng hướng kiểu gì cũng sẽ tới đích. Khi ta bước ra khỏi tuổi thần tiên ta đâu còn có thể nhẹ nhõm? Huống chi khi ta đã bước sang tuổi bên kia đỉnh dốc cuộc đời? Mỗi khi gặp chuyện buồn phiền trong cuộc sống, mình thường tự nhủ không được bi quan. Cứ nên hy vọng điều tốt nhất nhưng chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất. Mình tự dặn lòng rằng gốc rễ của mọi điều thiện đều được cắm trên mảnh đất của sự trân quí điều thiện. Cứ sống nhân hậu giản đơn như đọc một trang sách khi cần là phải lật sang trang khác. Thế thôi cho nhẹ lòng.
    Khi chúng ta ngày càng trở về già, cái đối mặt nhiều nhất, chính là cô đơn. Không phải cô đơn mới trưởng thành. Mà là trưởng thành để cô đơn. Ta để ý mà xem, xung quanh chúng ta, ai cũng mang nỗi cô đơn không to thì nhỏ. Một thế giới chỉ cần một cái kích “chuột” là ta có thể gặp cả thế giới thế mà sự cô đơn vẫn cứ gắn liền với ta như hơi thở. Kể cả lúc ta ôm đứa con bé bỏng với bao ấp ủ dịu hiền ta cũng có cảm giác cô đơn vì ta hiểu rồi sẽ có ngày ta không thuộc về nó. Khi ấy, ta mới càng thương cha mẹ mình hơn. Ta sẽ muốn được trở về nhà. Kể cả những cuộc vui, ta vẫn thấy hụt hẫng và mất thăng bằng. Có khi ta sợ đám đông, nhưng lại cứ đến những nơi đông người, nhộn nhịp, chỉ để thấy ta không còn cô đơn.
    Tuổi bên kia dốc mọi thứ hầu như đã an bài với tình cảm ổn định, mối quan hệ đã nhiều nhưng thật sự nơi neo đậu bền chắc vẫn chỉ là ta dựa vào ta. Vẫn chỉ mình ta đơn độc quyết định.
    Cô đơn là thứ bắt buộc khi ta trưởng thành. Ta đã có nhiều kết nối nhưng lại khó chia sẻ vì lúc này kiếm được người thực sự yêu thương ta dường như là truyện cổ tích. Nhìn lại tuổi đôi mươi hồn nhiên, vô tư của ngày xưa, hẳn ai cũng giật mình, liệu có phải mình đã từng phóng khoáng, từng vui vẻ đến như thế nào? Chúng ta hiện tại thì sao? Càng ngày càng cô độc, càng ngày càng nhốt mình vào thế giới riêng. Mọi người đều không hiểu chúng ta muốn gì. Chúng ta cũng không hiểu mọi người. Vì cuộc sống quá nhanh và bận rộn. Chỉ dừng lại một chút thôi cũng đủ khiến người ta thấy lãng phí mà ta chỉ có thể sống chậm hơn đi.
    Sống chung với cô đơn có lẽ hay hơn. Xung quanh mình đã có nhiều người biết chấp nhận những tổn thương, tự ôm ấp nỗi cô đơn và lặng lẽ. Họ chọn đi du lịch 1 mình, đến một vùng trời nào đó họ thích. Mình đã từng như vậy và chính ở nơi cô đơn ấy ta nhận ra mình thật tĩnh lặng trong lòng. Nhìn xa xa thấy vòm nhà thờ cao vút trên nền trời khi hoàng hôn về khiến lòng mình như được ủi an vỗ về. Nếu chúng ta mãi mãi không hài lòng với sự cô đơn ấy, chúng ta sẽ mãi ở trong trận chiến với sự vô vọng không lối thoát. Như vậy cuộc sống sẽ buồn tẻ và vô vị biết nhường nào?

    Riêng mình tĩnh tâm trong Nhà thờ là giải pháp hữu hiệu nhất mỗi khi ta cảm thấy cô đơn.
    ——-
    Maria GH

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: