Chông chênh

Chim Bo cauCó rất nhiều cảm xúc đáng ghét diễn ra mỗi ngày trong cuộc đời của chúng ta, đó là cảm giác bị lừa dối, cảm giác bị ruồng bỏ, cảm giác thất bại, cảm giác sợ hãi… Riêng đối với tôi mà nói, có một thứ cảm giác còn tồi tệ hơn rất nhiều, đó là cảm giác chông chênh. Chông chênh là khi bạn đứng giữa lưng chừng tất cả, nghi ngờ mọi thứ, sợ hãi tương lai và không biết phải làm gì.

Không có gì để bấu víu, để tin tưởng, tất cả đều nhờ nhợ, không có gì rõ ràng cả. Cảm giác đó thật sự đáng sợ, vì nó đeo đẳng, rất khó tìm ra cách giải quyết và chấm dứt cảm giác đó một cách nhanh chóng hay dễ dàng. Đó mới thật sự là cảm giác tồi tệ. Những lúc đó bạn cần tìm ra cái la bàn của mình. Và trọng tâm cuộc đời người Ki Tô hữu chính là Chúa – Chúa như chiếc la bàn chỉ đúng đường mà ta đang lưỡng lự lựa chọn.
Khi đặt trọng tâm cuộc đời vào những nguyên tắc sống, cũng giống như bạn chọn cách để chính bản thân mình điều khiển cuộc đời mình. Đó là điều đúng đắn, vì chính bạn và chỉ bạn mới biết được điều gì là tốt nhất cho bản thân. Trong mọi trường hợp, hãy lắng nghe “Tiếng Chúa phán” và ta chỉ cần xin vâng là đủ.

Thân chúc bạn không bao giờ còn cảm thấy chông chênh và luôn xin vâng lời Chúa.

Maria Giáng Hiền

Advertisements

One Response

  1. Câu chuyện về người thợ mộc.

    Một người thợ mộc già sắp về hưu. Ông ấy đã nói với ông chủ của mình về việc sẽ thôi nghề xây dựng để về sống ở một nơi yên tĩnh hơn và vui cuộc sống gia đình cùng vợ. Ông ấy sẽ tiếc khoảng tiền lương được trả vào mỗi tuần , nhưng ông ấy đã thực sự muốn nghỉ ngơi. Họ có thể sống được.
    Ông chủ thấy buồn khi để một công nhân giỏi ra đi như vậy và ông chủ hỏi liệu người thợ có thể xây dựng thêm 1 căn nhà nữa theo yêu cầu riêng của ông ta không? Người thợ mộc đồng ý, nhưng trong suốt thời gian xây ngôi nhà, ai cũng thấy người thợ mộc không nhiệt tình làm việc.Ông ấy sử dụng vật liệu tệ và không muốn vận dụng tài nghệ làm mộc của mình. Thật đáng tiếc khi đó là công trình cuối cùng để một người thợ giỏi để kết thúc nghề nghiệp của mình.

    Khi người thợ mộc hoàn tất công việc, ông chủ đến kiểm tra căn nhà. Rồi ông chủ đưa chìa khóa căn nhà cho người thợ và nói rằng “Đây là nhà của anh …. Món quà này tôi dành tặng anh”
    Người thợ mộc bàng hoàng khi nghe điều đó.
    Ông thấy hổ thẹn vì nếu biết mình đang xây dựng căn nhà của mình thì ông hẳn đã làm khác rồi .
    ——
    P.S: Đó là câu chuyện GH đã từng đọc và rất thích. GH nghĩ chúng ta xây dựng cuôc sống của mình từng ngày và không cố gắng hết sức để xây dựng nó. Rồi sau đó thật là sốc khi nhận ra rằng chúng ta phải sống trong căn nhà mà chúng ta đã xây.
    Nếu có thể sửa lại thì chúng ta sẽ làm khác đi rất nhiều.

    Tuy nhiên, GH và các bạn không thể quay lại. Chúng ta là người thợ mộc, và mỗi ngày đóng một cây đinh, lắp một tấm ván hay dựng một bức tường. Có người từng nói rằng : “Cuộc sống là 1 dự án tự thực hiện.” Thái độ, và các lựa chọn của bạn ngày hôm nay, giúp xây dựng “ngôi nhà” bạn sẽ sống ngày mai. Vì vậy, hãy cầu xin Chúa ban cho bạn trí tuệ để xây dựng một cách khôn ngoan!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: