Nghe đọc nghệ thuật sống : Đắc Nhân Tâm ( Phần 3.2)

dac-nhan-tam

Chương 24: Nhìn nhận sai lầm của bản thân trước khi phê phán người khác :

Chương 25: Gợi ý thay vì ra lệnh :

Nghe tiếp

Advertisements

Nghe đọc nghệ thuật sống : Đắc Nhân Tâm ( Phần 3.1)

dac-nhan-tam

Chương 15: Khôn ngoan khi gặp đối đấu :

Chương 16: Để nhận được sự hợp tác cao nhất :

Nghe tiếp

Nghe đọc nghệ thuật sống : Đắc Nhân Tâm ( Phần 2)

dac-nhan-tam

Chương 4: Thành thật quan tâm đến người khác :

Chương 5: Cách đơn giản để tạo ấn tượng tốt đẹp :

Nghe tiếp

Nghe đọc nghệ thuật sống : Đắc Nhân Tâm ( Phần 1)

dac-nhan-tam

Lời giới thiệu :  :

Quyển sách của mọi thời đại :

Continue reading

Tranh luận về Viễn ảnh hay Hiện thực

Nơi một quán nhỏ thơ mộng tại thành phố sương mù, hai người bạn chí thân tranh luận về Thiên Tính bên ly café Trung Nguyên “khơi nguồn sáng tạo”, lâng lâng theo tiếng vi vu từ những cánh đồi thông bạt ngàn vọng về trong lúc màn đêm đang dần dần buông lơi… Trước hết, tớ cực lực phản đối về từ ngữ Giải mã Thiên Tính này vì nó gợi lại việc làm tồi bại của Dan Brown khi anh này cố ý “giải mã”(decode) bức hoạ Bữa Tiệc Ly của DaVinci với chủ tâm lăng mạ Kitô giáo nói chung và niềm tin của người Công Giáo nói riêng về Chúa Giêsu Kitô và công nghiệp cứu chuộc của Người. Hi! Hi! Thế là bạn vô tình rơi vào bẫy của tớ rồi. Này nhé, tớ đã viết cả trăm bài liên quan xa gần tới căn tính người Kitô hữu, thế mà bạn có thèm đọc đâu. Mới đây, tớ vừa tung ra trái bom Thiên Tính thì bạn đã lôi cổ tớ ra đây để nói cho ra ngô ra khoai! Dan Brown cũng phịa ra chuyện giải mã để hốt bạc chứ có lăng mạ Kitô giáo đâu!! Tớ đã viết bài Dan Brown đã đánh một cú như trời giáng vào …không khí!!

Đọc tiếp

Đắc Nhân Tâm, Chương 12: Một cách chắn chắn để gây thù oán. Tránh nó cách nào?

Hồi ông Théodore Roosevelt còn làm Tổng thống, ông thú rằng trong trăm lần, ông chỉ chắc xét đoán đúng được bảy mươi lăm lần là nhiều; khả năng của ông không thể hơn được nữa.
Một trong những vị có tài danh nhất của thế kỷ 20 mà kỷ lục tối cao chỉ được có bấy nhiêu, thì bọn dung phàm như bạn và tôi, còn hy vọng gì nữa?
Nếu bạn chắc chắn rằng trăm lần bạn chỉ lầm lỡ bốn mươi lăm lần thôi, thì bạn còn đợi gì mà không lại đóng đô ở Wall Stree, kiếm hàng triệu bạc mỗi ngày, sắm một chiếc du thuyền và cưới một ngôi sao hát bóng? Nhưng, nếu các bạn lầm lỡ nhiều hơn thì tại sao lại tự cho cái quyền chê người khác là lầm lỡ?

Ðọc tiếp

Đắc Nhân Tâm, Chương 11: Trong một cuộc tranh biện không có người thắng kẻ bại

Ít lâu sau cuộc đại chiến, tôi được một bài học quý báu. Trong một bữa tiệc, ông khách ngồi bên tay mặt tôi quả quyết rằng câu “Có một vị thần nắm vận mạng của ta, ta cưỡng lại không được” là ở trong Thánh kinh. Ông ta lầm. Tôi biết vậy. Tôi chắc chắn vậy, không ngờ vực gì nữa. Cho nên, để tỏ sự hơn người của tôi, sự quan trọng của tôi, tôi tự nhận việc cải chính. Mà có ai cầu tôi cải chính đâu! Tôi bảo ông ta rằng câu đó của thi hào Shakespeare. Ông ta không chịu nhận mình lầm, cãi: “Sao? Câu đó mà của Shakespeare sao? Không thể được! Thậm vô lý! Rõ ràng trong Thánh kinh mà! Tôi biết”.

Ðọc tiếp

Đắc Nhân Tâm, Chương 10: Làm sao cho người ta ưa mình liền

Hôm nọ tôi lại sở Bưu điện. Khi đợi tới lượt tôi để gởi thư bảo đảm, tôi để ý tới bộ mặt chán chường của thầy thư ký. Một cuộc đời ngày ngày cân thư, bán cò, biên chép như vậy tất nhiên không thú gì hết. Tôi tự nhủ: “Ráng làm vui cho anh chàng này một chút, làm cho y nở một nụ cười… Muốn vậy, phải khen y cái gì mới được. Thử kiếm xem y có cái gì thực đáng khen không?”. Không phải dễ, vì mình không quen người ta. Nhưng trường hợp hôm đó rất dễ vì thầy thư ký ấy có bộ tóc rất đẹp.

Ðọc tiếp

Đắc Nhân Tâm, Chương 9 Làm sao để gây thiện cảm

Những ai đã gặp Tổng thống Théodore Roosevelt đều ngạc nhiên về sự biết nhiều, hiểu rộng của ông. Bất kỳ một người chăn bò hay là một kỵ binh, một nhà chính trị hay một nhà ngoại giao lại thăm ông, ông đều biết cách nói hỏi chuyện người đó. Bí quyết của ông ư? Giản dị lắm. Khi Roosevelt phải tiếp một người khách, thì cả buổi tối hôm trước ông nghiên cứu vấn đề mà ông biết khách ưa nói tới hơn hết.
Cũng như hết thảy những người dẫn đạo quần chúng, ông biết rằng cách thần diệu nhất để chiếm lòng người là bàn tới vấn đề mà người đó thường ấp ủ trong lòng.
Một thiên tài, William Lyon Phelps, trước làm giáo sư văn chương ở Đại học đường Yale, đã hiểu chân lý đó từ hồi còn nhỏ. Trong một bài tiểu luận về “Nhân tánh” ông kể:

Ðọc tiếp

Đắc Nhân Tâm, Chương 8 Bạn muốn thành một người nói chuyện có duyên không? Dễ lắm

Mới rồi, sau một tiệc rượu, chủ nhà mời tôi đánh bài. Tôi không biết chơi mà bà ngồi bên cạnh tôi cũng vậy. Chúng tôi nói chuyện với nhau.

Bà ấy biết rằng hồi trước tôi có việc phải ở bên châu Âu năm năm.

Bà nói: “Ông Carnegie, tôi ước ao được ông tả cho tôi nghe những thắng cảnh bên đó”.

Khi chúng tôi lại ngồi trên một chiếc ghế dài, bà ta cho hay rằng mới ở châu Phi về với chồng bà. Tôi nói: “Châu Phi có nhiều cái thú lắm. Tôi vẫn mong mỏi từ lâu được dịp qua đó, mà chỉ đi một lần tới Alger rồi trở về. Tôi ở Alger được đúng hai mươi bốn giờ đồng hồ… ở bên đó, ông bà có săn thú rừng không?… Có? Ông bà thiệt gặp may tôi muốn được như ông bà lắm. Xin bà kể cho tôi nghe”.

Đọc tiếp

Đắc Nhân Tâm, Chương 7 Không theo quy tắc sau này tức là tự rước lấy thất bại

Năm 1898, Joe Farley chết một cách bất ngờ, để lại vợ góa và ba con côi với vài trăm đồng bạc vốn.

Đứa lớn nhất tên Jim, mười tuổi, phải giúp việc trong một lò gạch: đẩy xe cát, đổ cát vào khuôn, phơi gạch. Không có thì giờ học, nhưng có một thiên tài trời cho riêng dân ái Nhĩ Lan là bẩm sinh đã biết nghệ thuật làm cho người khác thương mình. Lớn lên, ông làm chính trị, tập nhớ tên họ và vẻ mặt của người khác, mà lần lần trí nhớ đó trở nên kỳ diệu.

Không hề tòng học một trường đại học nào hết, mà chưa đầy bốn mươi sáu tuổi, có tới bốn trường đại học cấp bằng danh dự cho ông, lại làm Hội trưởng ủy ban dân chủ quốc gia, và Tổng giám đốc sở Bưu điện.

Một lần được ông tiếp, tôi hỏi ông bí quyết của sự thành công đó. Ông đáp: “Nai lưng ra mà làm việc”. Tôi cãi: “Đừng nói chơi mà!”.

Ông hỏi lại tôi: “Vậy theo ông, bí quyết đó ở đâu?” Tôi đáp: “Người ta nói rằng ông có thể gọi tên được mười ngàn người”.

Ðọc tiếp

Đắc Nhân Tâm, Chương 6 Một cách dễ dàng để gây mỹ cảm lúc sơ kiến

Có nhiều bà muốn gây mỹ cảm, tiêu cả một gia tài để đắp vào thân những nhung cùng vóc, đeo vào mình những vàng cùng ngọc, mà hỡi ơi, quên hẳn cái bộ mặt của mình đi, bắt nó mang những nét chua ngoa và ích kỷ. Họ quên rằng đối với đàn ông, nét mặt nụ cười quan trọng hơn tơ lụa khoác lên mình. (Nhân tiện, xin nhắc bạn, ví như bà nhà đòi may một cái áo nhung, thì xin chớ trả lời bà bằng câu đó nhé!).
Charles Schwab mà trên kia tôi đã kể chuyện, nói rằng nụ cười của ông ta đáng giá một triệu đồng. Số đó còn dưới sự thực, vì tất cả sự thành công lạ lùng của ông đều nhờ tâm tính ông, duyên kín của ông. Mà chính nụ cười quyến rũ của ông lại là khả năng khả ái nhất.

Một buổi tối, tôi được tiếp Maurice Chevalier, danh ca của thế giới. Thú thực là tôi thất vọng. Tôi không ngờ ông ủ rũ, lầm lỳ như vậy, khác hẳn với trí tôi tưởng tượng. Nhưng, bỗng nhiên, ông ta mỉm cười. Rõ ràng là một tia nắng xuyên qua mây mù. Không có nụ cười đó, Maurice Chevalier có lẽ còn đóng bàn ghế ở Paris như ông thân và anh em ông.

Ðọc tiếp

Đắc Nhân Tâm, Phần Năm : Để Cho Tới Đâu Cũng Được Tiếp Đón Niềm Nở

Thật Tình bạn cũng chẳng cần đọc sách này mới biết cách đắc nhân tâm. Bạn chỉ cần áp dụng những phương pháp thu phục cảm tình của một con Vật mà cả hoàn cầu không ai không thương mến.

Lát nữa, ra đường bạn sẽ gặp nó. Khi còn xa bạn chừng mười bước, nó Đã bắt đầu ve vãy đuôi rồi. Nếu ngừng lại mà vuốt ve nó thì nó chồm Lên và tỏ ra trăm vẻ yêu thương và bạn có thể biết chắc chắn rằng Trong sự nồng nàn đó không có một mảy may vụ lợi, vì nó chẳng cầu Bạn mua giúp một vài món hàng ế, mà cũng chẳng ham gì được kết duyên Cùng bạn.

Có bao giờ bạn ngừng lại Một phút mà suy nghĩ rằng trên vũ trụ này, chỉ có con chó là không Cần làm việc mà cũng sống một cách ung dung không? Ta nuôi gà, vì gà Cho ta trứng; ta nuôi bò, vì bò cho ta sữa, mà ta có nuôi chó chỉ vì Cái lý độc nhất là nó cho ta cái êm đềm của tình thương.

Ðọc tiếp

Đắc Nhân Tâm, Phần Bốn : Tám Lời Khuyên Để Giúp Các Bạn Đọc Sách Này Được Nhiều Lợi Ích Nhất

Muốn Đọc cuốn sách này được nhiều lợi ích nhất, cần có một đức tính cốt Yếu, quan trọng hơn cả các định lệ và quy tắc. Không có nó thì bài Học hay tới mấy cũng không bổ ích gì, mà có nó thì không cần những Bài đó cũng làm được những việc phi thường.

Vậy điều kiện mầu nhiệm đó là gì? Rất giản dị: là phải có lòng ao ước thiết tha muốn tìm hiểu thêm, và một cường chí quyết bồi bổ năng Lực xử thế dụng nhân của mình.

Làm Sao luyện được chí đó? Bằng cách luôn luôn tâm niệm rằng những quy Tắc dạy trong tập này vô cùng quan trọng. Bạn hãy tự nhắc luôn luôn Rằng: “Hạnh phúc của ta, sự thành công của ta, danh vọng, tiền của Của ta phần lớn đều do sự khôn khéo trong khi giao thiệp với người mà Có”.

Đọc tiếp

Đắc Nhân Tâm, Phần Ba Hãy Khêu Gợi Ở Người Cái Ý Tự Muốn Làm Công Việc Mà Chính Ta Đề Nghị Với Họ

Tôi Thì tôi ưa trái cây. Nhưng không hiểu vì một lẽ bí mật gì, loài cá không ưa trái cây như tôi mà lại ưa trùng. Vì vậy khi đi câu, tôi không nghĩ Đến cái tôi thích mà chỉ nghĩ đến cái mà cá thích thôi. Tôi không trái Cây vào lưỡi câu để nhử chúng, mà móc vào đó một con trùng hay một Con cào cào, rồi đưa đi đưa lại trước miệng cá và hỏi nói: “Cá có Thèm không?” .

Tại sao ta không dùng Chiến thuật đó với người? Khi người ta hỏi ông Thủ tướng Lloyd George Tại sao ông nắm được quyền hành lâu mà ông khác thì bị lật đổ, bị Bỏ rơi, ông đáp: “Tôi luôn luôn rán kiếm mồi hợp sở thích của cá”.

Đọc tiếp

Đắc Nhân Tâm, Phần Hai : Một Bí Quyết Quan Trọng Trong Phép Xử Thế

Muốn dẫn dụ ai làm việc theo ý ta, chỉ có cách là làm cho người ấy phát khởi cái ý muốn làm việc đó.

Xin Các bạn nhớ kỹ điều ấy.

Xin các bạn nhớ rằng không có một cách thứ hai nào nữa.

Đã đành, bạn có thể chĩa súng sáu vào bụng một người qua đường mà bắt người đó phải cởi đồng hồ ra đưa cho bạn. Bạn cũng có thể bắt một người làm công phải chăm chỉ làm việc cho tới khi bạn quay lưng đi, bằng cách dọa tống cổ hắn ra cửa.

Cầm chiếc roi mây, bạn có thể bắt con nít vâng lời được. Nhưng những cách tàn bạo đó có những phản ứng tai hại lắm. Muốn cảm động ai và dẫn dụ người đó hành động, chỉ có một cách là người ta muốn gì, cho người ta cái đó.

Mà chúng ta muốn những gì? Ít lắm, nhưng khi chúng ta đã muốn thì chúng ta nằng nặc đòi cho kỳ được. Những cái chúng ta muốn là:

Ðọc tiếp

Đắc Nhân Tâm, Phần Một : Muốn Lấy Mật Đừng Phá Tổ Ong

Ngày 7 tháng 5 năm 1931, mười ngàn người ở châu thành Nữu Ước được mục kích một cuộc săn người sôi nổi chưa từng thấy. Một trăm năm mươi lính công an bao vây một căn phố để bắt tên tướng cướp Crowley , biệt danh là “Hai Súng” vì lúc nào y cũng mang hai cây súng ở trong mình. Họ leo lên mái nhà bắn xuống, đặt súng liên thanh trên nóc những nhà chung quanh, dùng hơi cay và trong hơn một tiếng đồng hồ cả một khu mỹ lệ nhất của Nữu Ước vang lên tiếng súng và tiếng “lạch tạch” của liên thanh. Crowley núp sau chiếc ghế bành đệm bông, bắn lại lính không ngừng.

Khi bắt được y rồi, viên giám đốc công an tuyên bố: “Nó vào hạng tội nhân nguy hiểm nhất. Nó muốn giết người là giết, không vì một lý do gì hết”.

Ðọc tiếp