Thiên Thần Bản Mệnh

Có thể nói suốt từ bao năm qua: hiểu biết của tôi về Thiên Thần Bản Mệnh đã chẳng đến đâu còn bị sai lạc nữa!

Sai lạc do ấn tượng… Thuở bé tôi sống nơi làng quê, sáng sáng cuốc bộ vô trong chợ để đi học ở trường tiểu học (làng Hương Mỹ, chợ Hương Mỹ, tỉnh Bến Tre). Có một hôm tôi thấy “nhóc” nọ trạc tuổi mình, ăn cắp bịch kẹo đậu phọng của bà bán quán bên đường (bịch kẹo có 12 miếng. Mỗi miếng chỉ to bằng vòng khoanh của 2 ngón tay vì miếng kẹo làm với cái bánh tráng nhỏ chừng ấy, được đổ lên lớp đậu phọng có cả mè rang sẵn và ngào chung với đường mía thắng tới. Ăn vừa dòn vừa ngọt vừa thơm… con nít thích lắm!).

Đọc tiếp